Nhân kỷ niệm 40 năm ngày chiến thắng Polpot, giải phóng thủ đô Phnom Penh và đất nước Campuchia khỏi thảm họa diệt chủng, thiều tướng Hoàng Kiền, nguyên tư lệnh binh chủng Công binh khẳng đinh: Việt Nam đã hoàn thành một sứ mệnh quốc tế cao cả, cứu một dân tộc khỏi họa diệt chủng.

TÔI ĐẪ GẶP LÃNH TỤ KHƠ ME ĐỎ

Hiệp định Paris kí kết tháng 1/1973, Mỹ ngừng ném bom trên toàn bộ chiến trường Đông Dương. Đoàn gọi là “chính phủ Campuchia Dân Chủ” từ nước ngoài qua Trung Quốc rồi nhờ Việt Nam giúp đỡ, theo đường Trường Sơn về nước. Khiêu Xăm Phon về trước, Iêng Xa Ri cùng đoàn chính phủ hơn ba chục người về sau.

Ban lãnh đạo chính quyền Cam Phu Chia về vào tháng 9/1973 giữa mùa mưa dữ dội vô cùng khó khăn, bộ đội Trường Sơn rải quân chống lầy suốt từ Bản Đông đường 9 vào đến sông Sê Na Nông với chiều dài khoảng gần hai trăm ki lô mét, đường lầy lội và sụt lún, công binh phải chặt cây rừng, lót lát đường trên nhiều đoạn khó khắn cho xe đi.

Bộ tư lệnh sư đoàn 472 cử một đại đội Công binh vượt qua sông sang ứng cứu. Một chiếc xuồng máy chở 18 cán bộ chiến sĩ Công binh bị lũ nhấn chìm, 12 người thiệt mạng, sau nửa tháng lũ rút mới tìm thấy xác.

Binh đoàn Trường Sơn vẫn quyết tâm chống lầy, ghép phà đưa họ qua sông dừng chân tại Sư đoàn bộ sư đoàn 472, khu vực Tà Ôi - Xa La Van bên bờ nam sông Sê Na Nông. Đường vào sâu trong lãnh thổ Cam Phu Chia quá lầy lội không thể đi được, phải dừng chân ở Sư đoàn bộ một tháng liền. Trong điều kiện chiến tranh và thời tiết khắc nghiệt, Sư đoàn nhường chỗ ở tốt nhất cho bộ máy lãnh đạo chính quyền Cam Phu Chia.

Họ mặc toàn đồ đen, quần áo đen, mũ nồi đen, đeo cái túi đen, đi dép đen. Iêng Xa Ri to cao, mập, da đỏ như gà chọi. Đêm nào cán bộ chiến sĩ cơ quan Sư đoàn bộ chúng tôi cũng giao lưu nói chuyện gọi nhau bằng đồng chí, thật vui vẻ, thân tình.

Trung Quốc viện trợ cho Khmer Đỏ 100 xe ô tô Giải phóng chở đầy vũ khí mang theo. Việt Nam giúp đưa số xe này qua lãnh thổ theo đường Trường Sơn vào đất Cam Pu Chia bàn giao đầy đủ cho họ.

Đồng thời Việt Nam cũng giúp đỡ Khmer Đỏ về vũ khí, hậu cần vận chuyển trên đường Trường Sơn để kháng chiến chống lại quân đội của Lon Lon.

Từ khi chính phủ lưu vong Campuchia Dân chủ về nước, chính quyền này bắt đầu có những hoạt đông chống phá Việt Nam.

Đường Trường Sơn đi qua 4 tỉnh đông bắc Campuchia từ năm 1965 bảo đảm vận chuyển chi viện cho chiến trường miền Nam và giúp đỡ cách mạng Campuchia. Sau khi về nước, lực lượng Khmer Đỏ trở mặt, ngăn chặn việc vận chuyển của Việt Nam qua lãnh thổ quốc gia này.

Các tay súng Khmer Đổ tổ chức chặn xe, cướp vũ khí, hàng hóa hậu cần của quân đội Việt Nam. Từ năm 1974 quân đội ta phải chuyển đường tiếp vận sang lãnh thổ Việt Nam, dọc theo tuyến biên giới. Ngay sau khi Việt Nam giải phóng Miền Nam, Chính quyền Pol Pot thể hiện rõ ràng sự thù địch, gây xung đột vũ trang biên giới với Việt Nam, chúng tôi không thế tưởng tượng được, tại sao những người được Việt Nam chí tình chí nghĩa giúp đỡ mà lại làm như vậy..

TÔI ĐẪ ĐẾN NHỮNG NƠI KHMER ĐỎ GÂY TỘI ÁC

Bảy năm làm giám đốc Ban quản lý dự án Đường tuần tra biên giới, tôi nhiều lần đi dọc suốt biên giới Việt Nam - Campuchia với chiều dài 1270 ki lô mét. Được nghe nhân dân kể lại, nhìn sâu vào những bia căm thù, những di tích tội ác của quân Khmer đỏ gây ra, thăm các nghĩa trang liệt sĩ, trong đó ấn tượng nặng nề nhất là nghĩa trang đồn Biên phòng Buprang thuộc Đak Nông, bị quân Khmer Đỏ bất ngờ đánh úp khiến phần lớn cán bộ chiến sĩ của đồn hy sinh.

 

Vụ thảm sát Ba Chúc là một tội ác chiến tranh do chính quyền Khmer Đỏ gây ra. Cuộc thảm sát vô nhân đạo đã diễn ra tại xã Ba Chúc (nay là thị trấn Ba Chúc), huyện Tri Tôn, tỉnh An Giang. Ngày 30 tháng 4 năm 1977, quân Khmer Đỏ bắt đầu đồng loạt nổ súng tấn công biên giới Tây Nam - Việt Nam.

Ngày 18 tháng 4 năm 1978 chúng tràn vào Ba Chúc, thẳng tay chém giết những dân thường vô tội. Nhiều người chạy tới chùa Phi Lai và Tam Bửu và chạy lên núi Tượng nhằm ẩn náu, song cũng bị quân Khmer Đỏ đuổi theo tàn sát dã man.

Trong suốt 12 ngày chiếm đóng địa bàn này, từ 18 đến 30 tháng 4 năm 1978, quân Khmer Đỏ giết hại 3.157 dân thường. Chỉ có ba người sống sót sau vụ tàn sát. Các tay súng Khmer Đỏ cũng gây ra các vụ tiến công thảm sát dân thường trên toàn tuyến biên giới Việt Nam - Cam Pu Chia.

Những vụ thảm sát dân thường và bộ đội biên phòng là một trong những nguyên nhân kinh hoàng, thổi bùng ngọn lửa xung đột biên giới Việt Nam - Campuchia.

TÔI ĐÃ SANG CAM PU CHIA ĐẾN NHỮNG NƠI KHMER ĐỎ GÂY TỘI ÁC MAN RỢ

Tháng 6 năm 2018, đoàn cựu binh chúng tôi sang thăm Cam Phu Chia, đến nhà tù Tungxleng và Cánh đồng chết, trực tiếp xem, nghe kể lại mới hiểu thêm về Khmer Đỏ, một chế độ diệt chủng tàn bạo nhất trong lịch sử của nhân loại.

Nhà tù Tung xleng, trước đây là một trường học, khi Khmer Đỏ cướp chính quyền đã biến nơi này thành nhà tù, giam giữ khoàng gần 20 nghìn người dân vô tội. Với các hình thức tra tấn vô cùng man rợ, chúng giết chết gần hết số người bị bắt giam, chỉ có 12 người sống sót.

Tôi gặp một cựu tù may mắn thoát chết. Ông là nhân chứng sống tố cáo tội ác của Khmer Đỏ với tổ chức Nhân quyền của Liên hợp quốc. Ông viết một cuốn sách tố cáo tội ác của Khmer Đỏ, tôi mua 1 quyển bằng tiếng Anh để tìm hiểu thêm.

Đến thăm Cánh Đồng chết cách thủ đô Phnôm Pênh 30 ki lô mét, đoàn có năm mươi người, chỉ có tôi và đại tá Ngô Đức Thân bắt xe tút tút đi. Một khu chứng tích hành quyết người của Khmer Đỏ. Mỗi đợt hành quyết đến ba, bốn trăm người chôn cùng một hố. Chúng tôi cùng xem các chứng tích, hiện vật, nghe kể chuyện và thăm toà nhà, nơi lưu giữ hàng vạn đầu lâu người bị sát hại, ấn tượng thật là khủng khiếp. Trên khắp đất nước Campuchia, có hàng trăm “cánh đồng chết” như vậy.

BỐI CẢNH HÌNH THÀNH CHÍNH QUYỀN KHMER ĐỔ

Tháng 11 năm 1954, Campuchia được hoàn toàn độc lập khỏi sự bảo hộ của Pháp từ năm 1863, đánh dấu sự bắt đầu 16 năm cầm quyền của Hoàng thân Norodom Sihanouk.

Hoàng thân Sihanouk chấm dứt một chương trình viện trợ của Mỹ năm 1963, ngay sau đó mối quan hệ Campuchia - Mỹ suy giảm nhanh chóng và bị cắt đứt hoàn toàn tháng 5 năm 1965. Sihanouk thực hiện đường lối trung lập, nhưng tạo điều kiện cho các hoạt động của quân đội Nhân Dân Việt Nam trên đất Campuchia.

Ông Việt Phương, một sĩ quan QĐND Việt Nam đóng vai nhà tư sản, mua sắm hàng hoá, vật dụng cung cấp cho Quân giải phóng Miền Nam Việt Nam. Đường Trường Sơn được mở qua 4 tỉnh Đông Bắc Campuchia, chi viện sức người sức của cho cách mạng miền Nam.

Trong thời gian đó, một nhân vật, có tên là Saloth Sar trở lại Campuchia, sau một thời gian dài đi học tập, nghiên cứu, bị ám ảnh nặng nề về một xã hội không tưởng, hoàn toàn hiểu một cách mù quáng sai lệch về chủ nghĩa Mác-xít trong thời gian đi học ở nước ngoài về . Ông này lấy tên giả là Pol Pot và tham gia phong trào hoạt động cộng sản bí mật.

Khoảng năm 1962, Pol Pot, trong khi lãnh đạo Đảng Cộng sản Campuchia, chạy vào rừng để thoát khỏi cơn thịnh nộ của Hoàng thân Norodom Sihanouk. Trong khi ở rừng, Pol Pot tổ chức một lực lượng vũ trang, được biết với tên Khmer Đỏ, bắt đầu tiến hành chiến tranh du kích chống lại chính quyền Sihanouk.

Năm 1970, Hoàng thân Sihanouk sang Pháp chữa bệnh, nhân cơ hội này lực lượng quân sự cánh hữu do Lon Lon cầm đầu được Mỹ ủng hộ lật đổ chính quyền, ông phải sống lưu vong ở nước ngoài.

Lập tức hoàng thân Sihanouk trả đũa bằng cách liên kết với Pol Pot để chống lại chính quyền quân sự mới. Cùng năm này, Mỹ - ngủy tiến quân vào Campuchia nhằm quét sạch quân đội Việt Nam ra khỏi các khu vực dọc theo biên giới hai nước.

Không quân Mỹ liên tục dội bom những nơi được cho là ẩn náu của Quân Giải Phóng miền Nam Việt Nam trên miền đông Campuchia từ năm 1969 đến năm 1973, khiến 150.000 người dân Campuchia thiệt mạng. Do mối đe dọa bom đạn Mỹ, hàng trăm ngàn nông dânã rời bỏ vùng nông thôn về định cư ở thủ đô Phnom Penh .

Tất cả những sự kiện phức tạp của thời thế gây ra sự suy thoái trầm trọng về kinh tế và quân sự ở Campuchia, người dân bắt đầu ủng hộ lực lượng Khmer Đỏ do Pol Pot lãnh đạo.

SỰ BẮT ĐẦU CỦA NƯỚC CỘNG HÒA DÂN CHỦ CAM PHU CHIA

Sau những thất bại thảm hại, Mỹ buộc phải rút quân khỏi Việt Nam năm 1973, chính quyền Lon Lon ở Campuchia cũng mất sự hỗ trợ quân sự từ Nhà Trắng.

Được sự giúp đỡ của Trung Quốc và Việt Nam, trong đó vũ khí, trang bị Trung Quốc viện trợ được Việt Nam vận chuyển bàn giao cho Khơ Me Đỏ qua đường Trường Sơn rất lớn.

Pol Pot có được vũ khí trang bị và lực lượng mạnh, tổ chức quân đội Khmer Đỏ, chủ yếu bao gồm lính du kích vốn là thanh thiếu niên nông dân dưới 20 tuổi tiến công vào Phnom Penh, chính quyền Lon Lon nhanh chóng xụp đổ.Ngày 17.04.2018, Khơ-me Đỏgiành quyền kiểm soát Campuchia thành công.

Pol Pot, được truyền cảm hứng từ cuộc Cách mạng Văn hóa ở Trung Quốc của Mao Trạch Đông, quyết tâm xây dựng xã hội nông nghiệp không tưởng theo hình mẫu này ở Campuchia, ông ta đổi tên nước thành Cộng hòa Dân chủ Campuchia

Pol Pot tuyên bố năm số 0 của thể chế mới và bắt đầu chiến dịch “thanh lọc” xã hội dữ dội. Để hỗ trợ cho một hình thức xã hội cực đoan của chủ nghĩa cộng sản nông dân, những dấu tích của phương tây như chủ nghĩa tư bản và cuộc sống đô thị bị chấm dứt, tiêu huỷ và tiêu diệt. Tôn giáo bị cấm và tất cả những người nước ngoài sinh sống ở Cam phu chia phải ra đi.

Các đại sứ quán nhanh chóng bị đóng cửa, việc sử dụng các thứ tiếng nước ngoài ở Campuchia bị cấm ngặt. Các phương tiện truyền thông và tin tức không được phép hoạt động, thông tin liên lạc qua thư từ hay điện thoại bị giới hạn và kiểm soát.

Các doanh nghiệp bị đóng cửa, hệ thống giáo dục bị dừng lại, hệ thống y tế biến mất, quyền hạn nghĩa vụ cha mẹ, gia đình bị hủy bỏ. Bất cứ sự trợ giúp nào từ nước ngoài về kinh tế hay y tế cũng bị bác bỏ. Campuchia bị phong tỏa hoàn toàn khỏi thế giới bên ngoài.

Tất cả người dân các thành phố ở Campuchia đều bị cưỡng bức di tản. 2 triệu người dân Phnom Penh đã phải đi bộ nhiều km, rời khỏi thành phố đến vùng nông thôn dưới họng súng. Ước tính khoảng 20.000 người thiệt mạng trên đường đi bằng tất cả các nguyên nhân thời Trung Cổ.

Hàng triệu người dân thành phố ở Campuchia bị bắt buộc phải lao động chân tay như nô lệ trong các vùng nông thôn. Cứ 2 ngày người lao động mới được chia một khẩu phần cơm khoảng 180 gam, người dân nhanh chóng thiệt mạng vì bệnh tật hay vì phải làm việc quá sức và thiếu dinh dưỡng. Đó là lý do vì sao có những “cánh đồng giết người” hay là “ cánh đồng chết “ trên khắp đất nước Campuchia.

Pol Pot lãnh đạo quân đội Khmer Đỏ với khẩu hiệu: “Những gì thối rữa phải bị vứt bỏ”.

Trên khắp đất nước Campuchia, các cuộc thanh lọc chết người được thực hiện nhằm phá bỏ tất cả những gì còn lại của “xã hội cũ”. Người ta bị hành quyết vì họ được giáo dục hay có của cải, bị giết do nghề nghiệp của họ, như cảnh sát, bác sĩ, luật sư, giáo viên, quan chức chính quyền cũ.

Những quân nhân chế độ cũ bị giết chết cùng với cả gia đình . Bất cứ ai bị nghi ngờ là không trung thành với Pol Pot, bao gồm cả các lãnh đạo trong chính lực lượng Khmer Đỏ cũng đều bị giết.

Ba dân tộc thiểu số đông nhất – người Việt, người Hoa và Hồi giáo Chàm – là đối tượng của cuộc thanh lọc này, cũng như hai mươi nhóm dân tộc nhỏ hơn khác. Trong số 425.000 người Hoa sống ở Campuchia tính đến năm 1975, một nửa bị giết chết.

Khmer Đỏ thực hiện nhiều hành vi tàn bạo đối với những tộc người thiểu số này, trong đó có việc ép buộc người Hồi giáo ăn thịt lợn và bắn chết những ai cả gan từ chối.

VÌ SAO KHMER ĐỎ TÀN SÁT NGƯỜI DÂN CAM PHI CHIA

Khmer Đỏ coi thành phố, đô thị là trái tim của chủ nghĩa tư bản, vì vậy phải bị nhổ tận gốc. Quân lính Khmer Đỏ gọi Phnom Penh là “con điếm lớn của Mekong”. (theo tác giả Chandler, sách Bi kịch của Lịch sử Campuchia, trang 247).

Những người dân bị đuổi ra khỏi thành phố để sống và lao động ở nông thôn như những người nông dân nhằm tạo ra một xã hội cộng sản lý tưởng. Lực lượng Khmer Đỏ phân chia đàn ông ở riêng, đàn bà ở riêng, trẻ em dưới 6 tuổi mới được ở với mẹ.

Mục đích của việc biến tất cả mọi người thành nông dân là chính quyền Pol pot tinh rằng giai cấp này “đơn giản, không có giáo dục, chăm lao động và không có xu hướng bóc lột những người khác”.

Người dân Cam Phu Chia phải sống trong các nông trại – nhà tù như vậy trong nhiều năm, luôn luôn cố gắng sống cho hết ngày. Khmer Đỏ gọi những người nông dân là “những người cũ”, coi nông dân như những người cộng sản lý tưởng cho nhà nước Campuchia mới.

Người dân thành thị Campuchia di tản về nông thôn và phải làm việc như nông dân. Những người sống ở các thành phố bị coi là “những người mới”, bị Khmer Đỏ xem như “gốc rễ mọi cái xấu của chủ nghĩa tư bản”. Những người mới là mầm mống của chủ nghĩa tư bản và vì thế là kẻ thù của chế độ Pol-Pot.

Bất kể nghề nghiệp của họ là gì – giáo viên, thợ may, công chức hay hòa thượng – đều không quan trọng. Theo Khmer Đỏ, những người mới này quyết định sống ở thành phố, chứng tỏ họ trung thành với chủ nghĩa tư bản. Vì một lý do điên rồ này, hàng trăm nghìn người Campuchia tự động bị gán mác: kẻ thù của nhà nước cộng sản mới và bị sát hại.

Khi kế hoạch xây dựng xã hội thiên đường của Pol Pot không thành công, ông ta không chịu nhận sai lầm mà quy tội cho đồng chí của mình ... Ông ta quyết định rằng có những kẻ thù trong hàng ngũ Khmer Đỏ, kẻ thù là phe phái ủng hộ Việt Nam đang nổi lên trong đội ngũ của Đảng Cộng sản Campuchia.

Một nhóm người khác cũng bị gán tội ke thù của Chủ nghĩa Cộng sản Cam phu chia, đó là những người thuộc tầng lớp cao của xã hội, những người xuất thân từ chế độ trước. Pol pot loại bỏ khỏi đảng do mình lãnh đạo những người ủng hộ Việt Nam, kết án tử hình họ, trong đó cả một số đồng chí lâu năm nhất của ông ta.

Pol Pot trở nên hoang tưởng hơn bao giờ hết và bắt đầu tin rằng xung quanh ông ta là kẻ thù khi Campuchia có dấu hiệu tan rã. Hoang tưởng điên rồ này làm tăng nhanh số lượng những vụ giết người và bắt bớ, biến đảng Cộng sản Căm phu chia và chính quyền Khmer Đỏ thành một triều đại tàn bạo đến kinh hoàng, duy trì tội ác của mình cho đến khi Việt Nam tiến công tiêu diệt bè lũ Polpot tháng 01 năm 1979.

Quân đội Khmer Đỏ được Trung Quốc viện trợ toàn diện và cử cố vấn sang huấn luyện, chỉ đạo các mặt. Chúng đã đưa quân xâm nhập lãnh thổ phía tây nam của Việt Nam, tàn sát nhân dân Việt Nam vô cùng dã man, tàn bạo. Chúng là nguyên nhân và thủ phạm gây ra cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam với Việt Nam.

VIỆT NAM CỨU NHÂN DÂN CAM PHU CHIA KHỎI HỌA DIỆT CHỦNG, HY SINH VÀ TỔN THẤT VÔ CÙNG LỚN

Hưởng ứng lời kêu gọi của Mặt trận đoàn kết dân tộc cứu nước Campuchia do ông Hên Xom Rinh đứng đầu, Quân đội nhân dân Việt Nam đã cùng quân đội giải phóng Campuchia tiến hành cuộc tiến công giải phóng hoàn toàn Campuchia, đánh đổ chế độ Polpot, giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi chế độ diệt chủng. PolPot cùng chính phủ khủng bố và tàn quân chạy sang Thai Lan lưu vong, nhờ sự giúp đỡ của Mỹ - Trung Quốc và một số nước khác tiếp tục chống phá quyết liệt. Cuộc chiến kéo dài đến năm 1989.

Pol pót bị đánh đuổi nhưng chưa bị tiêu diệt. Nếu ta rút quân cho “rảnh nợ” và bảo vệ biên giới thì đất nước Campuchia sẽ lại rơi vào thảm họa diệt chủng một lần nữa.

Những gì Campuchia có được ngày hôm nay chính là kết quả của việc Việt Nam đã giải phóng Campuchia và gồng mình ở lại trong điều kiện nền kinh tế vô cùng khó khăn, bị bao vây cấm vận hết sức khắc nghiệt, cô lập về ngoại giao, đối mặt với muôn vàn khó khăn, gian khổ, hy sinh.

Thực tế khi đó chưa thể giải quyết ngay Polpot vì thế lực phản động này được một số cường quốc và các nước láng giềng ủng hộ. Mặc dù khi có đại diện của 28 nước cùng ngồi đàm phán và ký kết Hiệp định Paris, Việt Nam đã buộc cả cộng đồng quốc tế phải công nhận sự tồn tại của chính quyền Campuchia do Đảng Nhân dân cách mạng Campuchia lãnh đạo và cam kết chấm dứt chiến tranh, chấm dứt viện trợ chiến tranh trên các nước Đông Dương. Nhưng hầu hết các nước trên trường quốc tế nhanh chóng quên đi sự kiện này, thay vào đó là theo Mỹ cấm vận Việt Nam.

Cuộc tiến công giải phóng Campuchia là một chiến dịch chiến đấu bắt buộc. Khi mà chúng ta đã nhẫn nhịn hết mức mà kẻ cướp vẫn cầm dao xông vào nhà, tàn sát người dân thì buộc lòng chúng ta phải tự vệ đánh trả. Đã đánh rắn thì phải đánh cho dập đầu.

Khi Hiệp định Paris được ký kết, Việt Nam rút hết quân về nước. Điều đó cho thấy rằng, tất cả mọi việc chúng ta làm đều có sự chuẩn bị, từ việc đưa quân sang rồi rút quân về. Tất cả đều rõ ràng, có sự tính toán và chuẩn bị thấu đáo, không hề bị động.

Khi đã rút quân về chúng ta vẫn giữ được mối quan hệ tốt cho dù sau đó có rất nhiều biến cố phức tạp xảy ra ở Campuchia như UNTAC (Cơ quan chuyển tiếp Liên Hợp Quốc tại Campuchia) vào tiếp quản Campuchia hay đảng FUNCINPEC (Đảng bảo hoàng) giành thắng lợi trong bầu cử năm 1993, Đảng Nhân dân Campuchia gặp khó khăn, tiếp theo là cuộc đảo chính năm 1996.

Đến năm 1998, Đảng Nhân dân Campuchia thắng cử, thật sự quay trở lại nắm chính quyền và đúng một năm sau bạn giải giáp được Khmer Đỏ, nhiệm vụ của Quân đội nhân dân Việt Nam mới thắng lợi triệt để, mục tiêu chiến lược đã hoàn thành.

Tuy vậy, cái giá Việt Nam phải trả thực sự quá đắt. Trong mười năm giúp nhân dân Cam Pu Chia đánh sập hoàn toàn chế độ Khmer Đỏ, hàng vạn chiến sĩ hy sinh, hàng vạn người bị thương tật các cấp độ, rất nhiều quân nhân sau này còn bị mìn sát thương nước ngoài gây thương vong. Đây là một tổn thất vô cùng lớn đối với Việt Nam.

Điều thật xấu xa là khi Khmer Đỏ bị đánh đổ, chính phủ lưu vong vẫn được liên hợp quốc công nhận, Mỹ, Anh, Pháp, Úc, Trung Quốc và một số nước Đông Nam Á và trên thế giới ủng hộ, chống Việt Nam. Các quốc gia này cáo buộc Việt Nam xâm lược Cam Pu Chia, theo những cáo buộc từ Nhà Trắng, chính phủ các nước nhận thấy rõ ràng tội ác của Khmer Đỏ nhưng vẫn lờ đi. Họ công nhận chế độ Khmer Đỏ khi thế lực khủng bố dân tộc và nhân loại này bị đánh bại, lưu vong sang Thái Lan, ghế của Cam Pu Chia tại Liên hợp quốc suốt mười năm vẫn do Khmer Đỏ nắm giữ. Đây là một thực tồi tệ, ủng hộ cho một tổ chức khủng bố, lịch sử chắc chắn sẽ lên án các nước đồng lõa trong giai đoạn này.

Cầm quyền chưa đầy 4 năm, Khmer Đỏ đã sát hại gần 3 triệu trong tổng số 8 triệu người dân. Người Khmer thảm sát người Khmer, một tội ác ghê tởm nhất trong lịch sử nhân loại.Nếu không có sự giúp đỡ của Việt Nam thì Cam Phu Chia ngày nay chỉ còn một triệu tù nhân nông dân như chủ trương của Pol pot

NHỮNG AI BIẾT ƠN, NHỮNG AI NỢ VIỆT NAM VỀ VẤN ĐỀ CAM PU CHIA...?

Rõ ràng, trước hết là nhân dân Campuchia, những người biết ơn Việt Nam đã giúp họ thoát khỏi chế độ diệt chủng.

Mỗi người dân Việt Nam phải biết ơn cuộc tiến công đó, bởi nếu không có cuộc tiến công này, chúng ta cũng không thể có được sự ổn định và phát triển ngày hôm nay.

Phán quyết mới nhất của tòa án quốc tế kết tội chế độ Khmer Đỏ phạm tội ác diệt chủng đối với nhân dân Việt Nam và nhân dân Campuchia là sự thừa nhận của quốc tế về tính chính nghĩa của Việt Nam đối với cuộc chiến tranh này.

Có ý kiến cho rằng, thế giới đang nợ “một lời tri ân với Việt Nam về những công lao và hy sinh trong cuộc chiến này” .

Với tất cả những gì đã nêu trên đây , tôi cho rằng:

Nhân loại cần có một lời tri ân đối với Việt Nam vì Việt Nam đã gánh chịu hy sinh tổn thất để thực hiện trọn vẹn một sứ mệnh, hoàn thành thắng lợi một mục tiêu cao cả mà cả thế giới hướng đến.

Liên hợp quốc cần nhìn lại những gì đã làm đối với Việt Nam trong suốt 10 năm xảy ra cuộc chiến, khi ủng hộ Khmer Đỏ, đồng thuận bao vây cấm vận và lên án Việt Nam.

Những nước đã từng ủng hộ Khmer Đỏ, chống Việt Nam cần có những tuyên bố chính đáng và hành động thỏa đáng đối với những tổn thất của Việt Nam.

Chân lý luôn đứng về phía sự thật chính nghĩa.

Xu hướng chung của thế giới hiện nay là hòa bình, nhân ái và hòa hợp, con người đặt ở vị trí trung tâm. Đó cũng chính là xu hướng và là mục tiêu thiên niên kỷ của Liên Hợp Quốc. Việt Nam đóng góp cho sứ mệnh này với sự hi sinh rất lớn.

Chúng ta làm được một việc vĩ đại là cứu cả một dân tộc khỏi họa diệt chủng, chúng ta mang đến hòa bình cho một quốc gia. Đó là một nền hòa bình, độc lập và tự chủ chứ không phải nền hòa bình phụ thuộc vào Việt Nam.

Có thể nói, cuộc chiến ở Campuchia là cuộc chiến vừa bắt buộc vừa là là nghĩa vụ quốc tế cao cả đối với Việt Nam.

Đây là một cuộc chiến rất tàn khốc, những mất mát, hy sinh của quân tình nguyện Việt Nam ở Campuchia là vô cùng lớn lao nhưng cũng vô cùng vinh quang. Lịch sử nhân loại mãi mãi ghi nhận sự hi sinh vì nghĩa vụ quốc tế cao cả, hoàn thành sứ mệnh cứu một dân tộc thoát khỏi nạn diệt chủng trong thế kỉ 20.

 

Thiếu tướng Hoàng Kiền

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân - Nguyên Tư lệnh Công binh.

   0   Tổng số:
  Gửi ý kiến phản hồi
351